Return to list post new topic
print

phan tich thon vi da mo bai voi vang nguoi ha noi ta cay

phan tich thon vi da mo bai voi vang nguoi ha noi ta cay

phân tích bài thơ đây thôn vĩ dạ của hàn mặc tử cảm nhận về bài thơ vội vàng tóm tắt một người hà nội mở bài gián tiếp bài thơ vội vàng tả một loài cây mà em yêu thích 

phân tích bài thơ đây thôn vĩ dạ của hàn mặc tử 
cảm nhận về bài thơ vội vàng 

Truyện 1 người Hà Nội của nhà văn Nguyễn Khải, in trong tập truyện cộng tên xuất bản năm 1990, thời kì đổi mới của nền văn chương Việt Nam.

Cô Hiền là nhân vật chính của truyện. Qua nhân vật cô Hiền, tác kém chất lượng phát hiện ra bao vẻ đẹp trong chiều sâu tầm hồn, tính cách thức con người Hà Nội, tiêu biểu cho người phụ nữ Việt Nam trước bao biến động, thăng trầm và vững mạnh của quốc gia.

Nhân vật “tôi” giới thiệu về cô Hiền, nhắc lên về các nghĩ suy và tình cảm quý mến đối có cô Hiền — “Chị em đôi con dì ruột với đích mẫu tôi”.

Tác nhái ko nói về bề ngoài của cô Hiền mà chỉ nói, chi giới thiệu về ngôn ngữ, cách sống, phương pháp xử sự của cô Hiền trong những quan hệ gia đình chồng con sở hữu người nhà, với bạn bè, với thời cuộc.

lúc đứa cháu, anh lính Cụ Hồ thân mật và tò mò hỏi cô về thành phần giai cấp, về chuyện “tại sao cô không phải học tập cải tạo…” thì cô cười rất tươi: “Tại sao chưa đủ tiêu chuẩn”, và bình thản nói: “Tao mang gương mặt rất tư sản, một bí quyết sống rất tư sản, nhưng lại không bóc lột người nào cả thì làm sao thành tư sản được”.

lúc phổ thông bè bạn ngờ vực: “Trông bà như tư sản mà không bị học tập cũng lạ nhỉ?”, thì cô nhẹ nhõm trả lời: “Các bà không biết nhưng nhà nước lại rất biết”. Đúng là sở hữu khôn hơn các bà bạn, và “thức thời’’ hơn ông chồng. Trước đây, nhà cô cũng thuê một anh bếp và 1 chị vú. Chị vú trông coi con cho cô trong khoảng năm 19 tuổi đến năm 45 tuổi. Trong suốt 26 năm trời ngừng thi côngĐây, cô coi anh bếp cô vú “tình nghĩa như người trong họ”, đối xử rất tử tế, nên sau này khi đã về quê, đã làm cho chủ nghiệm hợp tác phố. 2 vợ chồng vẫn qua lại thân tình, “ngàv giỗ ông chú và ngày Tết đều đem gạo, đậu xanh, miến và rượu, toàn của nhà khiến cho cả, lên biếu cô và những em”.



Chuyện khiến ăn cũng cho thấy cô “khôn hơn" những bà bạn và “thức thời hơn” ông chồng. Chồng cô dạy học, nhờ viết sách mà có được một ít tiền nên sắm được hai dinh cơ. 1 nhà đang ở và một nhà ở Hàng Bún cho thuê. Tháng 10 năm 1954. Hà Nội được giải phóng thì năm 1956, cô bán ngôi nhà ở Hàng Bún cho một người bạn mới ở kháng chiến về. Chỉ một năm sau, loại thời “cải tạo…". một cán bộ đến hỏi về nhà cửa, đề cập đến ngôi nhà ở Hàng Bún, cô Hiền trả lời rất lịch thiệp:”Xin mời anh đến ngôi nhà anh vừa nhắc, hỏi thẳng chủ nhà xem họ trả lời ra sao. giả dụ còn thắc mắc xin mời anh trở lại”.


lúc ông chồng ko được phép mở trường dân lập muốn tìm một máy in nhỏ đế buôn bán, cô Hiền đã hỏi chồng: “Ông mang đứng máy được không? Ông mang gần chữ được không?”. Ông muốn làm cho một ông chủ dưới chế độ này à?”, ông chồng “tính vốn nhát, thoái lui ngay” trước các nghi vấn rất thức thời của người vợ.

Cô Hiền cũng kinh doanh, cũng buôn bán, cũng sở hữu cửa hàng cửa hiệu. Nhưng cô chi bán một thứ hoa giấy. các chiếc hoa giấy, lẵng hoa đan băng tre…rất đẹp do tự tay cô làm ra, bán rất đắt, nhưng “chịu thuế rất nhẹ”, chăng mang tiếng tư sản, tiểu chủ gì cả giữa chiếc thời “cải tạo và đương đầu giai cấp.. Cô Hiền thật khôn ngoan, cô biết sống có lí, xử sự theo thời thế. Phải là con người chín chắn và trải đời mới mang cách sống, phương pháp khiến ăn như thế, có “đầu óc rất thực tế” như thế.

Cô Hiền rất nhạy cảm, sắc sảo và tế nhị. Nghe con kêu ầm lên: ‘Mẹ ơi! Đồng chí Khải đến!” thì cô gắt lên: “Phải gọi là anh Khải, hiểu chưa”. khi thấy người chồng nắm tay đứa cháu, hỏi hồn nhiên: “Tại sao chủ nhật trước đồng chí ko ra chơi, Cả nhà chờ cơm mãi”, thì cô “thở dài, quay người đi”. khi đứa cháu hỏi về dân tình, thời thế, cô trả lời: “Vui khá phổ quát, kể cũng khá phổ thông, phải tưởng tượng làm cho ăn chứ?”. khi nghe chị vú kể lại cho Anh chị em nghe mang anh cán bộ bám theo “xui”, cô Hiền bình luận: “Cách mạng gì toàn để ý những chuyện lặt vặt”.

“Cô Hiền bên ngoại, chị Đại bên nội” là các phụ nữ Hà thành chuyên nghiệp giang, giàu bản lĩnh, đông đảo mọi việc đều được các bà đó “tính toán trước cả”, và luôn luôn “tính đúng”. những bà đấy “không với lòng tự ái, sự đua ganh, thói thời thượng chen vô”. các bà đấy “không có sự lãng mạn hay mơ mộng vớ vẫn. Đã tính là khiến, đã khiến cho là không thèm đế ý đến các đàm tiếu của thiên hạ”. chậm tiến độ là lời nhận xét của người cháu – đồng chí Khải.

Cô Hiền tuvên bô mạnh tay sở hữu đứa cháu: “Một đời tao chưa từng bị ai cám dỗ, kể cả chế độ”. Vốn là gái Hà Nội, con nhà sang giàu, nhưng sắp ba chục tuổi cô mới đi lấy chồng. không lấy 1 ông quan nào hết. Chẳng hẹn gì với đám nghệ sĩ tao nhân. Cô chỉ chọn một ông giáo cấp Tiểu học đôn hậu kết bạn trăm năm, để làm vợ, làm cho mẹ, “khiến cả Hà Nội kinh ngạc”.

Sau lúc sinh đứa con thứ năm, cô nhắc với chồng: “Từ nay là chấm dứt chuyện sinh nở, bốn mươi tuổi rồi, ví như ông và tôi sống tới sáu chục tuổi thì con út đã hai mươi, mang thể tự lập được khỏi phải sống bám vào những anh chị".

Cô Hiền đặc biệt coi trọng vai trò người đàn bà gia đình: người vợ không chi là nội trợ mà là “nội tướng”. Cô phê bình người cháu – đồng chí Khải: “Mày đe vợ mày quá, ko để nó tự quyết định bất cứ việc gì, vậy là hỏng". Người phụ nữ không là “nội tướng thì loại gia đình đấy cũng chẳng ra sao”.

Là người mẹ cô chăm nom và để ý bảo ban các con phải “biết tự trọng, biết xấu hổ", nghĩa là biết giữ lấy tư cách. Ngay kể từ những con còn nhỏ, ngồi vào bàn ăn, cô thường chú ý “sửa cách ngồi, cách thức cầm bát đũa, cách múc canh, cả cách thức nói chuyện trong bữa ăn”. Cô khuyên con cháu: “Chúng mày là người Hà Nội thì cách đi đứng, nhắc năng phải mang chuẩn, ko được sống tùy tiện thể, buông tuồng”.

Phái chăng cô Hiền đã dạy con cháu bí quyết sống theo nền nếp của người xưa? Cô đã nhắc rõ sở hữu người cháu về '‘nghĩa vụ” của người mẹ là dạy con cái: “biết tự tôn, biết mắc cỡ, còn sau này muốn ra sao là tùy”.

Giữa thời chống Mỉ. Cô Hiền đã miêu tả tình mẹ con và ý thức công dân rất rõ. Năm 1965, Hà Nội với đợt tuyển quân vào chiến đấu trong Nam, đợt đầu được tuyên chọn rất tỉ mỉ, với khoáng 660 người, “là các chàng trai ưu tú của Hà Nội”. Dũng là con đầu của cô Hiền vừa tốt nghiệp trung học, tự nguyện xin đi đánh Mĩ lần đó. khi đứa cháu hỏi: “Cô hài lòng cho em đi đương đầu chứ?” Cô trả lời: “Tao đớn đau mà chấp nhận, vì tao ko muốn nó sống bám vào sự hi sinh của bạn. Nó dám đi cũng là biết tự trọng”. Suốt ba năm trời, cô ko phải nhận được 1 tin tức gì của đứa con đã ra di. Nhưng khi đứa em kêu làm cho đơn đi đánh Mĩ, cô đã tư vấn lúc người cháu hỏi: “Tao không khuyến khích, cũng không ngăn cản, ngăn cản tức là bảo nó mua con đường sống để Các bạn nó phải chết, cũng là một bí quyết giết chết nó”.

Giữa thời khói lứa, cô Hiền đã dạy con như vậy chậm tiến độ về lòng tự trọng, về bổn phận của người giới trẻ. Cô cũng đã tỏ rõ lòng yêu nước, tâm thế của 1 người mẹ, một người đàn bà Hà Nội giữa cùng đồng: “Tao cũng muốn được sống đồng đẳng với các bà mẹ khác, hoặc sống cả, hoặc chết cả, vui vẻ thì sở hữu hay hớn gì".

Cô Hiền đã may mắn hơn bà mẹ của Tuất, may mắn hơn hàng ngàn, hàng vạn bà mẹ khác. Tháng 12 năm 1975, Dũng, con trai cô đã trở về. Cô sửng sốt hỏi: “Anh muốn tìm gì?” khi người con đeo ba lô bước vào đến giữa nhà. Người con của cô gầy ốm quá, da đen quá, râu ria cũng nhiều quá chả với vết tích gì là 1 chàng trai Hà Nội nên người mẹ sao kịp nhận ra được.

Ngày thường, cô Hiền, Các bạn của cô Hiền.. Ăn mặc bình dân, “áo bông ngắn, quần thâm, đi dép, đi guốc, vuông khăn len tơi tớp buộc cổ hay bịt đầu . Nhưng trong bữa tiệc liên hoan mừng đứa con trai đi đánh giặc bình im trở về, các vị khách – các cựu công dân Hà Nội, ăn mặc thật đẳng cấp. các ông thì áo ba-đờ- xuy, bộ đồ, thắt cà vạt; các bà tuy tóc đã bạc, hoặc nửa xanh nửa bạc, nhưng khoác “áo nhung, áo dạ, đeo ngọc đeo dây di chuyển uyển chuyển”', còn cô Hiền xuất hiện “như diễn viên sàn diễn, lược giắt xoa cài hoa hột óng ánh …’’.

Cô đề cập sở hữu đứa cháu về cách sống: khi sống giữa những người bình dân, “tất cả đều với quyền ăn đề cập thô tục”, nhưng sống trước những người quý phái “mình phải xử sự ra sao?”. chậm triển khai là cách thức xử sự của cô Hiền, của những bè bạn của cô, của người Hà Nội. Đúng như cô Hiền đã thổ lộ: “Xã hội nào cũng có giai tầng thượng lưu của nó để khiến chuẩn cho mọi giá trị…”. mẫu chuẩn chậm tiến độ là mọi tinh túy, mọi mẫu phải chăng đẹp của lối sống, bí quyết sống của văn hóa, đạo đức, của văn minh tiến bộ. ngừng thi côngĐây là cách sống của cô Hiền.

Phần cuối, nhân vật “tôi" đã nhắc chuyện trong khoảng tỉnh thành Hồ Chí Minh ra Hà Nội đến thăm cô Hiền sau nhiều năm đã trôi qua. sở hữu biết bao đổi thay. Ông chú đã mất, các em đều với gia đình riéng, cô đã già yếu, đã ngoài bảy mươi

tóm tắt một người hà nội 
mở bài gián tiếp bài thơ vội vàng 
tả một loài cây mà em yêu thích 

TOP

Return to list