Return to list post new topic
print

ta meo mua xuan nho an qua trong cay thuong nguoi than trang giang

ta meo mua xuan nho an qua trong cay thuong nguoi than trang giang

bài văn tả con mèo lớp 4 phân tích bài thơ mùa xuân nho nhỏ tràng giang giải thích câu tục ngữ ăn quả nhớ kẻ trồng cây giải thích câu tục ngữ thương người như thể thương thân 

bài văn tả con mèo lớp 4 
phân tích bài thơ mùa xuân nho nhỏ 

“Dòng sông xanh” gợi nhắc hình ảnh những khúc sông uốn lượn của dải đất miền Trung quanh quéo, chậm tiến độ mang thể là dòng sông Hương thơ mộng, 1 vẻ đẹp lắng đọng của xứ Huế mộng mơ.Trên gam màu xanh lơ của loại sông thơ mộng, vượt bậc lên hình ảnh “một bông hoa tím biếc”. không có màu vàng nhãi ranh của hoa mai, cũng không mang màu đỏ thắm của hoa đào, mùa xuân của TH mang 1 sắc thăng bình dị có màu tím biếc của bông hoa lục bình. Đây là 1 hình ảnh sở hữu đậm bản sắc của cố đô Huế. ko biết tự bao giờ màu tím đã trở thành màu sắc đặc trưng của con người và đất trời xứ Huế. Màu tím biếc gợi nhớ hình ảnh những nữ sinh xứ Huế trong những bộ áo dài màu tím dịu dàng thước tha. thi sĩ đã sử dụng biện pháp nghệ thuật đảo ngữ, đưa động từ ” mọc” lên đầu câu như một phương pháp để nhấn mạnh vẻ đẹp tươi trẻ, đầy nhựa sống của mùa xuân bất chợt. Trong bức tranh mùa xuân của TH, không chỉ với hình ảnh , mà còn có âm thanh xao xuyến, ngân nha của con chim chiền chiện. Tiếng chim lảnh lót vang lên làm xao động cả đất trời, làm xao xuyến cả tâm hồn nhà thơ nhạy cảm của thi sĩ. các từ ngữ cảm thán “ơi, hót chi” đã diễn tả rõ nét xúc cảm của nhà thơ. Mùa xuân của tình cờ đã mang đến cho nhà thơ một cảm giác ngất ngây. Mùa xuân ấy ko với gì khác lạ, vẫn là một mùa xuân rất giản dị trên quê hương xứ Huế của nhà thơ. Nhưng thi sĩ bỗng trông thấy vẻ đẹp lạ kì của mùa xuân, một vẻ đẹp mà lâu nay nhà thơ chẳng chú ý. thấp vì đây là lần rút cuộc được ngắm nhìn mùa xuân quê hương nên nhà thơ cảm thấy mùa xuân ấy đẹp hơn, tươi sáng hơn ?

Say sưa, ngất ngây trước vẻ đẹp giản dị và nên thơ của mùa xuân, thi sĩ bổi hổi xúc động:

“Từng giọt long lanh rơi
Tôi đưa tay tôi hứng:

Bằng phương pháp tiêu dùng từ láy “hối hả-xôn xao” cộng với điệp trong khoảng, tác kém chất lượng đã đem đến cho câu thơ một nét rộn rã, nở rộ. “Hối hả” nghĩa là vội vả, khẩn trương. “Xôn xao” là mang rộng rãi âm thanh trộn lẫn vào nhau, khiến náo động. trong khoảng những âm thanh xốn xang và sự tất tưởi của con người, nhà thơ lại suy tư về sự vững mạnh của đất nước qua bốn nghìn năm lịch sử:

“Đất nước bốn nghìn năm
nặng nhọc và gian khó
đất nước như vì sao
Cứ đi lên phía trước”

Chặng con đường lịch sử của quốc gia qua bốn nghìn năm trường tồn đã trải qua biết bao thăng trầm, sở hữu bao lăm là “vất vả và gian lao”. So sánh đất nước mang tại sao sáng, nhà thơ đã diễn đạt niềm tự hào đối mang quốc gia và dân tộc. Sao là nguồn sáng bạt tử, là vẻ đẹp vĩnh hằng trong không gian và thời gian. Ngôi sao sáng đã trở thành vẻ đẹp lộng lẫy trên lá cờ VIệt Nam, trở nên tượng trưng cho vẻ đẹp ngời sáng của con người và đất nước Việt Nam. quốc gia vẫn không dừng tăng trưởng, vẫn “cứ đi lên phía trước” để sánh vai cộng các cường quốc năm châu trên thế giới. Đoạn thơ diễn đạt ý chí vươn lên ko giới hạn của con người và dân tộc Việt Nam.

ái tình thiên nhiên, sự xúc động trước vẻ đẹp của mùa xuân bỗng nhiên, mùa xuân cách mệnh và khát vẳng cống hiến đã được TH gửi gắm qua bài thơ “mùa xuân nho nhỏ”. Tuy là tác phẩm được viết ko lâu trước khi nhà thơ từ trần nhưng bài thơ vẫn để lại trong lòng bao thế hệ độc giả các cảm xúc sâu lắng khó phai mờ. Và, Bài thơ vẫn sẽ tiếp diễn trường tồn cùng sở hữu những bước đi lên của quốc gia, gợi nhắc cho các thế hệ trẻ 1 cách thức sống đẹp: góp 1 “mùa xuân nho nhỏ” của mình vào mùa xuân lớn của dân tộc, để quốc gia ta sẽ mãi tươi đẹp như trong tiết xuân. Thế mới biết, cuộc thế của con người thì sở hữu hạn các những trị giá ý thức mà con người để lại cho đời sau thì có giá trí vĩnh hằng.

Sau hòa bình, tâm hồn nhà thơ rộng mở, hòa chung có niềm vui của đất trời phóng thích. Ông tiếp diễn làm cho thơ tụng ca cuộc sống mới đang hằng ngày thay da đổi giết, ko giới hạn vươn lên trên đường đi đến mai sau tươi sáng. Bài thơ Mùa xuân nho nhỏ sáng tác năm 1980, in trong tập Mùa xuân đất này (1982), được giám định là 1 bài thơ hay, diễn đạt quan niệm sống, mẫu nhìn lạc quan tin tưởng của tác nhái đối sở hữu đất nước và dân tộc trong thời kỳ lịch sử mới vun đắp Tổ quốc đẹp giàu.


Bài thơ là tiếng lòng yêu mến và gắn bó thiết tha có đất nước, có cuộc đời ; thể hiện nguyện ước tâm thành của nhà thơ muốn được cống hiến, đóng góp 1 mùa xuân nho nhỏ vào mùa xuân to lao của dân tộc. trong khoảng ngừng thi côngĐây mở ra các nghĩ suy về ý nghĩa và trị giá cuộc sống của mỗi tư nhân là sống bổ ích, sở hữu cống hiến cho cuộc thế chung.



Phần 1: Khổ đầu, trong khoảng Mọc giữa mẫu sông xanh đến Tôi đưa tay tôi hứng: cảm xúc của nhà thơ trước mùa xuân của đột nhiên, đất trời.

Phần 2 : hai khổ tiếp theo, từ Mùa xuân người cầm súng tới Cứ đi lên phía trước : xúc cảm về mùa xuân đất nước.

Phần 3 : 2 khổ thơ tiếp theo, từ Ta làm cho con chim hót… đến Dù là lúc tóc bạc : nghĩ suy và nguyện ước thực lòng của nhà thơ trước mùa xuân đất nước.

Phần 4 : Khổ thơ cuối : Tình cảm yêu mến thiết tha và lời ca ngợi quê hương, đất nước.

Theo quy luật ngẫu nhiên muôn đời, mùa đông lạnh lẽo trôi qua là mùa xuân xanh tươi lại trở về với tiếng chim rộn ràng và muôn hoa khoe sắc, khoe hương. Bức tranh xuân khai mạc bài thơ thật đơn sơ, giản dị mà không kém phần đẹp đẽ :

Chỉ bằng vài nét phác họa : mẫu sông xanh, bông hoa tím biếc, tiếng chim chiền chiện hót vang trời, tác kém chất lượng đã vẽ ra bức tranh mùa xuân tươi đẹp mang ko gian cao rộng và sắc màu tươi thắm. những màu sắc sở hữu tính chất; đặc biệt của xứ Huế (sông xanh, hoa tím biếc) và cả âm thanh vang vẳng của tiếng chim chiền chiện lảnh lót, tươi vui.

loại sông trong xanh, hiền hòa khiến cho nền cho sắc tím biếc của bông hoa, có thể là bông hoa súng. Bông hoa nhỏ bé soi mình trên mặt nước, vươn lên đón các tia nắng mặt trời. Mùa xuân thu nhả trong quang cảnh đơn sơ đó. nhà thơ yên ổn ngắm và lắng nghe với vẻ đam mê và tấm lòng tràn đầy một cảm xúc thanh cao, trong sáng. Ôi tiếng chim chiền chiện – con chim quen thuộc của quê hương miền Trung! Tiếng chim thánh thót như chuỗi ngọc long lanh, đọng thành từng giọt niềm vui, rơi xuống cõi lòng rộng mở của thi sĩ, thấm vào tâm hồn đang rạo rực tình xuân. thi sĩ chào đón mùa xuân bằng phần lớn con người mình, cho hên mới sở hữu những câu thơ thắm thiết ơn nghĩa đến vậy.

cảm xúc của tác giả trước cảnh mùa xuân của trùng hợp được biểu hiện tụ họp ở chi tiết rất tạo hình này:

Từng giọt long lành rơi
Tôi đưa tay tôi hứng.

Về 2 câu thơ trên, mang hai cách hiểu. bí quyết hiểu thứ nhất: từng giọt ở đây là giọt mưa xuân long lanh trong ánh sáng của trời xuân. Ta mang thể gắn 2 câu thơ này với 2 câu thơ trước: ơi con chim chiền chiện, Hót chi mà vang trời để hiểu theo bí quyết thứ hai: nhà thơ đưa tay hứng từng giọt âm thanh tiếng chim. Ở đây mang sự chuyển đổi cảm giác. Tiếng chim từ chỗ là âm thanh (cảm nhận được bằng thính giác) chuyển thành từng giọt long lanh ánh sáng mặt trời (hình và khối, cảm nhận được bằng thị giác) và cả bằng xúc giác (Tôi đưa tay tôi hứng). Hiểu theo phương pháp thứ hai này thì câu thơ với nghệ thuật điêu luyện hơn nhưng cũng cầu kì hơn. Dù hiểu theo cách nào thì 2 câu thơ ấy vẫn trình bày niềm say sưa, ngất ngây của nhà thơ trước vẻ đẹp của mùa xuân.

Xuân tới có đột nhiên, xuân đến sở hữu lòng người. Suốt mấy nghìn năm dựng nước và giữ nước, hình ảnh dân tộc Việt Nam kết tụ lại ở hình ảnh người cầm súng và người ra đồng. thi sĩ Thanh Hải nhìn đâu cũng thấy sức xuân phơi phới

tràng giang 
giải thích câu tục ngữ ăn quả nhớ kẻ trồng cây 
giải thích câu tục ngữ thương người như thể thương thân 

TOP

Return to list