Return to list post new topic
print

chieu toi ngoi sao xa nguoi trong bao truong ba thit lai do

chieu toi ngoi sao xa nguoi trong bao truong ba thit lai do

phân tích bài thơ chiều tối tóm tắt truyện những ngôi sao xa xôi tóm tắt người trong bao phân tích hồn trương ba da hàng thịt người lái đò 

phân tích bài thơ chiều tối 
tóm tắt truyện những ngôi sao xa xôi 

Dựa vào thứ tự trong tập thơ “Chiều tối” được sáng tác sau ngày thi sĩ bị bắt không bao lâu. Bài thơ biểu thị cảm xúc của Người trong một lần trên phố bị giải đi, lúc trời sắp tối, giữa 1 miền núi.
Chiều tối (Mộ) là thời khắc ánh sáng, ban ngày gần tắt hẳn. khi này, chân mây bị qua đời lấp bởi cây rừng và đá núi nên chút ánh sáng còn lại của chốc lát ngày gần hết có thể thấy được trên đỉnh trời. bởi thế, nhà thơ đã đưa mắt lên thật tự nhiên:
“Chim mỏi về rừng tậu chốn ngủ
Chòm mây trôi nhẹ giữa tầng không”
Tạo vật lúc này đang chuyển dần sang hiện trạng nghỉ ngơi sau một ngày đi lại mỏi mệt. Trời tối, những con chim sau 1 ngày mua mồi kiếm sống cũng đã cảm thấy uể oải cần phải nghỉ ngơi. Tuy là “chim trời”, những con chim cũng cố sắm về khu rừng nơi với tổ ấm của mình để ngủ qua đêm chứ không thể giới hạn lại ở bất kì nơi nào được. Hình ảnh cánh chim nhập nhoạng trên trời khoảng trời chiều vốn là một hình ảnh quen thuộc trong thơ ca:
“Chim bay về núi tối rồi”
(Ca dao)
“Chim hôm thoi thót về rừng”
(Truyện kiều)
“Chim nghiêng cánh nhỏ bóng chiều sa”
(Tràng giang – Huy cận)
Hình ảnh con chim trở về rừng, không những báo hiệu cho biết ngày đã pha phôi, bóng tối sắp phủ trùm xuống mà con cho thấy rõ thêm tâm trạng của Người tù túng bị áp giải trên phố, lúc ấy là vẫn phải đi, dù muốn giới hạn bước cũng đâu thế chủ động được, lại chẳng thể sở hữu 1 nơi trợ thì gọi là tổ ấm để trở về. Hình ảnh ấy cũng khiến xúc cảm về nỗi xa nhà, xa quê hương, về tình cảm cầm tù, mất tự do, thêm sâu sắc hơn, Người đọc trông thấy một nỗi u hoài man mác từ hình ảnh đó gợi nên.
Tiếp theo là hình ảnh con chim về rừng là hình ảnh mà nhà thơ bao quát được lúc nhìn lên bầu trời lúc đó.
“Chòm mây trôi nhẹ giữa tầng không”
Nguyên văn: “Cô vân mạn mạn độ thiên không” nghĩa là đám mây lẻ loio chậm chậm đi qua bầu trời. Giữa bầu trời tĩnh lặng, làn mây che mặt trời cũng uể oải, mệt mỏi, cũng muốn tìm chỗ trú chân. Ngay thi sĩ lúc này cũng chẳng thể khác. Bị giải đi trên phố, chiều tối rồi, Ngưoiừ cũng muốn mang chốn nghỉ nhưng biết làm cho sao được! Cảnh trong hai câu thơ đều thật đẹp và gợi buồn như một bức tranh mực tàu vẽ phác gợi lên nỗi niềm cô quạnh quẽ của Người tội phạm xa đất nước, xa quê hương, xa bạn bè và quyến thuộc hiện đang bị trói, bị áp giải. Dù tối rồi, Người vẫn phải tiếp diễn cất bước trên đường thẳm tuy là đã mệt mỏi, sau 1 ngày đi các con phố nặng nhọc. vì vậy, sở hữu người nhận xét là cảnh trong hai câu thơ vừa tương đồng mà cũng vừa tương phản với cảnh ngộ của thi sĩ.
(Còn nữa nhưng dừng hợp động không cho viết dài hơn. Bạn hãy tham khảo link bên dưới nhé)



Hết nhìn xa, nhìn bao quát, người tù hãm thi sĩ lại nhìn sang bên trục đường.

“Cô em xóm núi xay ngô tối
Xay hết lò than đã rực hộc”
Nguyên văn:
“Sơn thôn thiếu nữa ma bao túc
Bao túc ma hoàn lô dĩ hồng”
Nghĩa là: “Cô gái nhỏ xóm núi xay ngô. Ngô xay xong, lò sưởi đã hồng”, từ một quang cảnh tình cờ quạnh hiu của 2 câu thơ đầu, tới đây hai câu thơ tiếp theo, đã là một bức tranh phường hội ấm áp. Đó là hình ảnh 1 xóm nhỏ, nhà cửa loáng thoáng của người dân miền núi. Ở đây sở hữu 1 cô gái nhỏ đang xay ngô, một công việc nặng nhọc nhưng thân thuộc và sau Đó ánh đỏ hồng nơi bếp lửa. Tuy chỉ là các hình ảnh bình dị về 1 cuộc sống thông thường của các người dân lao động. Sau một ngày làm việc vất vả ngoài đồng, họ trở về nhà lo bữa ăn tối và nghỉ ngơi. những hình ảnh chậm tiến độ tuy chẳng sở hữu gì đang quan tâm, nhưng cũng đã gây được một xúc cảm mãnh liệt cho nhà thơ. thập thò trong Nhật ký trong phạm nhân có ít phổ biến hình ảnh về người nữ giới, thông thường là phải chịu đựng đa dạng cảnh ko may (Nửa đêm nghe tiếng khóc chồng). Nhưng ở đây là hình ảnh “sơn thôn thiếu nữ” (cô em xóm núi) với bản chất khỏe khắn, cứng rắn của người lao động đã góp phần làm bức tranh bất chợt thêm đầy sức sống. đặc trưng là hình ảnh “Lô dĩ hồng”, ngọn lửa hồng, xuất hiện trong bóng chiều hôm chập choáng tuy đơn sơ, quen thuộc nhưng cũng thú vị, êm ấm và đáng yêu xiết bao! Về câu thơ cuối bài, nhà thơ Hoàng Trung Thông nhận xét: với 1 chữ “hồng”, bác bỏ đã khiến sáng rực lên phần lớn bài thơ, đã làm mất đi sự mệt mỏi, sự uể oải, sự vội vã, sự nặng nại đã diễn ra trong ba câu đầu, đã làm sáng rực lên khuôn mặt của cô em sau khi xay xong ngô tối. Chữ “hồng” trong nghệ thuật thơ tuyến phố người ta gọi là “con mắt thơ” (Thi nhãn hoặc là nhãn tự (chữ mắt nó sáng bùng lên, nó căn lại, chỉ 1 chữ thôi có 2 mươi bảy chữ khác dẫn đầu nặng đến mấy đi chăng nữa.
sở hữu chữ “hồng” chậm triển khai mang người nào còn cảm giác nặng vật nài, mỏi mệt, nhọc nhằn nữa đâu, mà chỉ thấy màu đỏ đã nhuốm lên cả bóng đêm, cả thân hình, cả cần lao của cô gái đáng yêu kia. chậm triển khai là màu đỏ tình cảm bác bỏ
Thật đúng như thế. Cảnh đang buồn, nhưng mang ngọn lửa hồng rét mướt bên bếp gia đình, bỗng hóa vui. Cả tâm cảnh thi sĩ cũng từ mệt mỏi, cô quạnh vắng lại ở những cảm xúc thường gặp ở thơ xưa về cảnh chiều tối: 1 nỗi buồn mênh mang:

Cảnh đó với sự hài hoà có lòng người . Rõ ràng chậm tiến độ chính là sự đồng điệu giữa ngẫu nhiên và tâm trạng con người được biểu hiện tương đối đậm nét . Song hình tượng thơ ko giới hạn lại ở Đó mà mang sự di chuyển rất độc đáo . trong khoảng 1 bức tranh thiên nhên , lời thơ đã chuyển sang 1 bức tranh sinh hoạt bình dị .

thời kì từ chiều muộn đã chuyển sang chiều tối . cảm xúc của con người ko còn thoáng buồn nữa mà đã thấy vui . không gian cũng bừng sáng lên màu đỏ "rực hồng" của lò than:

Hình ảnh cô gái xay ngô tối phát triển thành hình ảnh trọng tâm của bài thơ , toát lên vẻ trẻ trung , khoẻ mạnh sống động . Vẻ đẹp của bức tranh biểu hiện ở hình ảnh người lao động . Tâm hồn Hồ Chí Minh luôn hướng về tương lai , về nơi sở hữu ánh sáng ấm áp của sự sống .Câu thơ với đậm sắc thái tiên tiến . Tác kém chất lượng sử dụng thành công cấu trúc lặp liên hoàn :"Ma bao túc","bao túc ma" hành động xay ngô lặp đi lặp lại diễn đạt vòng tuần hoàn của cối xay ngô . Ở ngừng thi côngĐây người ta trông thấy nhịp độ trôi chảy của thời gian nhưng tuyệt diệu chính là ở chỗ nhịp điệu của thời kì hoà vào nhịp độ trong cuộc sống . Buổi chiều êm ả đã kết thúc để bước vào đêm tối , song đêm tối không lẽo âm u mà bừng sáng bằng ngọn lửa hồng.

trong khoảng 2 câu đầu đến 2 câu cuối của bài thơ "Chiều tối" là sự chuyển động của tứ thơ từ nỗi buồn sang niềm lạc quan , từ bóng tối ra ánh sáng . hai câu trên cảnh buồn và lòng cũng ko vui . Cảnh ấy , tình ấy bộc lộ ở hính ảnh cánh chim mỏi mệt về rừng và chòm mây đơn chiếc chầm chậm trôi qua lưng trời. hai câu thư lại là 1 niềm vui diễn đạt ở hình ảnh ánh lửa hồng bỗng rực sáng lên.Ánh lửa hồng là niền vui của con người khiến cho tan đi chiếc cô đơn , mỏi mệt tàn lụi của buổi chiều nơi núi rừng hiu quạch . Dó cũng chính là nét cổ điển nhưng vẫn khá tiên tiến của bài thơ.

tóm tắt người trong bao 
phân tích hồn trương ba da hàng thịt 
người lái đò 

TOP

Return to list